Có những ngày tôi đi ngang một con phố rất quen, bất chợt nhận ra mình không còn nhớ nổi lần cuối cùng ghé vào quán cà phê năm ấy là khi nào. Con đường vẫn đông người, hàng cây vẫn đổ bóng xuống mặt hồ như nhiều năm trước, những mái ngói cũ vẫn nằm yên dưới màu nắng nhạt của buổi chiều, chỉ có tôi đứng giữa khung cảnh quen thuộc mà thấy mình giống một người khách. Cảm giác ấy rất khó gọi tên. Nó không hẳn là nỗi buồn, cũng chẳng phải tiếc nuối. Chỉ là một khoảng lặng rất sâu, khi ta nhận ra thời gian không lấy đi cảnh vật, mà lặng lẽ mang đi phiên bản của chính mình đã từng thuộc về nơi ấy.
Có lẽ ai cũng từng có một nơi như vậy.
Không nhất thiết phải là một thành phố nổi tiếng hay một miền đất đã gắn bó quá lâu. Đó có thể chỉ là con đường dẫn về trường cũ, góc phố nơi từng có người đợi mình mỗi chiều, hay một quán cà phê nhỏ đã nhiều năm không còn ghé lại. Mỗi lần trở về, điều khiến ta chùng lòng chưa bao giờ là cảnh vật đã đổi thay bao nhiêu, mà là cảm giác mình không còn thuộc về nơi ấy như trước. Mọi thứ vẫn ở đó, chỉ có người bước qua năm tháng đã âm thầm trở thành một con người khác.
Mãi đến khi đọc bài thơ “Trầm lắng” của Yên Vũ Lệ Thiên, tôi mới hiểu vì sao có những thành phố luôn khiến con người muốn quay về. Bài thơ không chỉ nhắc đến cố đô, đến Thăng Long hay những mùa thu cũ. Điều mà tác giả gợi ra, ít nhất với tôi, là nỗi lưu luyến dành cho một khoảng thời gian đã đi qua, nơi mỗi cảnh vật đều mang theo bóng dáng của ký ức.
“Ai chẳng về thăm lại cố đô xưa
Hay lưu luyến Thăng Long ngàn năm tuổi…”
Đọc hai câu thơ ấy, tôi không nghĩ đến Huế, cũng không nghĩ đến Hà Nội. Tôi lại nhớ đến thành phố nơi mình từng sống những năm tuổi trẻ. Đó là nơi tôi từng tin rằng tình bạn sẽ không bao giờ phai nhạt, rằng những cuộc chia tay chỉ là tạm thời và rằng con người rồi sẽ luôn gặp lại nhau ở một thời điểm nào đó. Tuổi trẻ có một sự ngây thơ rất đẹp. Chúng ta cứ nghĩ mọi điều mình đang có sẽ còn mãi, cho đến khi thời gian lặng lẽ chứng minh điều ngược lại.
Ngày ấy, tôi thường đi bộ rất nhiều. Tôi thích những buổi chiều có nắng, thích ngồi ở một góc quen nhìn dòng người qua lại, thích cảm giác biết rõ từng con đường dẫn về nhà. Khi ấy, tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình rời đi. Cũng giống như rất nhiều người trẻ, tôi luôn tin cuộc sống chỉ có phía trước, còn quá khứ là điều quá xa để phải bận lòng.
Nhưng rồi cuộc đời vẫn đưa mỗi người đến một ngã rẽ khác nhau.
Có người chuyển đến một thành phố mới.
Có người lập gia đình.
Có người bận rộn với những trách nhiệm mà ngày trẻ chưa từng hình dung.
Đến một lúc nào đó, nơi từng thân thuộc nhất cũng chỉ còn là địa chỉ trong ký ức.
Điều kỳ lạ là càng trưởng thành, tôi càng ít nhớ về một nơi bằng hình dáng của nó. Tôi không còn nhớ con đường ấy rộng bao nhiêu, quán cà phê ấy sơn màu gì hay hàng cây ấy cao đến đâu. Thứ còn ở lại thường chỉ là một cảm giác rất mơ hồ: cảm giác của những buổi chiều tan học, của tiếng cười vang lên giữa một nhóm bạn, của một người từng bước đi bên cạnh mình trên đoạn đường rất ngắn mà khi ấy lại ngỡ là cả cuộc đời.
Có lẽ đó là lý do tôi dừng lại khá lâu trước những câu thơ:
“Gió thì thầm, gió vẫn nhớ tên
Mùa thu qua, lá vàng còn ở lại…”
Tôi rất thích chữ “vẫn” trong bài thơ. Chỉ một chữ thôi nhưng đủ để mở ra cả một khoảng trời suy nghĩ. Gió vẫn thổi. Mùa vẫn thay nhau đi qua. Lá vẫn rơi khi thu về. Thiên nhiên dường như chưa bao giờ quên quy luật của nó. Chỉ có con người là luôn mang trong lòng những điều dang dở, luôn muốn giữ lại một khoảnh khắc mà thời gian nhất quyết không cho phép.
Đã có một thời gian tôi nghĩ mình nhớ một thành phố.
Sau này mới hiểu, điều mình nhớ không phải là thành phố ấy.
Tôi nhớ chính mình của những năm tháng ở đó.
Nhớ một phiên bản còn nhiều mơ mộng, còn đủ vô tư để tin vào những lời hứa rất dài, còn dễ xúc động trước một cơn mưa bất chợt hay một buổi hoàng hôn cuối ngày. Có lẽ ai rồi cũng sẽ có một phiên bản như thế. Một phiên bản không hoàn hảo, đôi khi nông nổi, đôi khi bốc đồng, nhưng lại chân thành với mọi cảm xúc mình có.
Chúng ta thường nói mình tiếc một người, tiếc một nơi hay tiếc một quãng thời gian. Nhưng nghĩ kỹ hơn, điều khiến ta lưu luyến nhất lại là cảm giác của chính mình khi sống trong những năm tháng ấy. Bởi con người có thể gặp lại, thành phố có thể quay về, còn bản thân của ngày hôm qua thì không bao giờ có thể sống lại thêm một lần nữa.
Có lẽ vì vậy mà mỗi lần trở về một nơi cũ, lòng người luôn mang theo một nỗi buồn rất dịu. Đó không phải nỗi buồn vì mất mát, mà là sự thấu hiểu rằng cuộc đời vốn dĩ phải trôi đi. Nếu tất cả đều đứng yên, chúng ta sẽ chẳng bao giờ trưởng thành. Nhưng nếu tất cả đều thay đổi, trong lòng mỗi người sẽ luôn cần một nơi để nhớ, như một cách nhắc mình rằng đã từng có những tháng năm đẹp đẽ đến thế.
Đọc đến những câu thơ cuối:
“Ai chẳng buồn vì nỗi nhớ dịu êm
Thoáng đến rồi đi như người xưa xa vắng…”
Tôi chợt nhận ra, có lẽ nỗi nhớ đẹp nhất không phải là nỗi nhớ khiến người ta muốn quay về, mà là nỗi nhớ giúp người ta biết trân trọng hiện tại. Chúng ta không thể sống mãi trong ký ức, nhưng cũng không cần ép mình phải quên đi. Những điều đẹp đẽ từng xảy ra xứng đáng được giữ lại, không phải để tiếc nuối, mà để nhắc ta rằng mình đã từng sống hết lòng, từng yêu thương hết lòng và từng có một tuổi trẻ đủ đầy để nhiều năm sau vẫn còn muốn nhớ.
Tôi vẫn thích đọc thơ vào những buổi chiều yên tĩnh. Không phải để tìm thêm nỗi buồn, mà để học cách đối thoại với những ký ức của mình. Có những bài thơ không cho ta câu trả lời, cũng không cố gắng an ủi. Chúng chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, giống như một người bạn cũ không hỏi vì sao ta im lặng, chỉ ở đó để ta biết rằng mọi cảm xúc của mình đều xứng đáng được lắng nghe.
Khép lại bài thơ “Trầm lắng”, tôi bỗng hiểu rằng điều khiến một thành phố sống mãi trong lòng người chưa bao giờ là những công trình cổ kính hay những con đường mang dấu vết thời gian. Một thành phố trở nên không thể quên vì nơi đó từng cất giữ tuổi trẻ, những cuộc gặp gỡ, những lần yêu thương và cả những điều không bao giờ có thể lặp lại.
Rồi sẽ có một ngày, chúng ta quay về một nơi đã rất lâu không ghé thăm. Có thể hàng cây đã cao hơn, những con đường đã đông đúc hơn, những quán quen ngày cũ cũng không còn nữa. Nhưng nếu đứng lại đủ lâu, biết đâu điều khiến ta mỉm cười sẽ không phải vì nhận ra thành phố vẫn còn như xưa, mà vì nhận ra mình đã có thể dịu dàng ôm lấy con người của năm ấy. Và có lẽ, đó mới là cuộc trở về đẹp nhất trong đời mỗi người.




