Có những cuộc chia tay không kết thúc bằng một lời tạm biệt

More articles

vietbooks
vietbookshttps://nhasachonline.vn
Số 2, Lô C, Khu tập thể XNK Sách báo, Ngõ 238, Hoàng Quốc Việt, phường Cổ Nhuế 1, Quận Bắc Từ Liêm, Hà Nội User Profile Picture
spot_img

Có lần tôi đọc được một câu nói:

“Không phải ai rời đi cũng mang theo tình yêu. Có người để lại cả một mùa hoàng hôn trong tim người ở lại.”

Tôi từng nghĩ điều đau nhất của một cuộc chia tay là khoảnh khắc hai người nói lời kết thúc. Nhưng rồi cuộc sống dạy tôi một điều khác. Điều đau nhất không phải là ngày người ấy rời đi, mà là những ngày sau đó, khi mọi thứ vẫn diễn ra như cũ, chỉ có lòng mình không còn như trước.

Có những buổi chiều vẫn có nắng. Quán cà phê vẫn mở. Con đường cũ vẫn đông người qua lại. Chỉ là từ lúc ấy, mình không còn biết sẽ kể những điều nhỏ bé trong ngày cho ai nghe nữa.

📚 Mua cuốn sách này
So sánh giá từ các nhà bán uy tín
🛒 Shop 🟧 Shopee 🟪 Lazada 🔵 Tiki

Đọc bài thơ “Hoàng hôn cuối” của Yên Vũ Lệ Thiên, tôi không bị ám ảnh bởi một câu thơ quá dữ dội. Điều khiến tôi dừng lại rất lâu lại là những dòng rất nhẹ:

“Em khép lại rồi cánh cửa trái tim
Anh hãy về thôi đường đời phẳng lặng…”

Đó không giống một lời trách móc. Cũng chẳng phải sự oán hờn. Nó giống sự bình thản của một người đã khóc đủ nhiều để hiểu rằng, có những cánh cửa nếu không tự mình khép lại thì sẽ chẳng bao giờ thôi chờ đợi.

Có lẽ ai rồi cũng từng có một người như thế.

Không còn yêu đến mức níu kéo, nhưng cũng chưa đủ bình yên để quên.

Ngày ấy, tôi từng nghĩ chỉ cần cố gắng thêm một chút thì mọi chuyện sẽ khác. Tôi học cách nhẫn nhịn, học cách thay đổi, học cách bao dung nhiều hơn. Tôi cứ ngỡ tình yêu là phép cộng của sự hy sinh. Sau này mới hiểu, có những khoảng cách không được tạo nên bởi sự thiếu cố gắng, mà bởi hai con người đã đi đến hai hướng khác nhau của cuộc đời.

Bài thơ không kể nhiều về một cuộc chia ly. Chỉ vài hình ảnh rất quen thuộc: hoàng hôn, biển xanh, những vì sao rơi… Nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại khiến nỗi buồn lan rất chậm, rất sâu.

“Em một bên biển xanh da diết
Anh một bên biền biệt cuối trời.”

Tôi thích cách tác giả dùng khoảng cách của không gian để nói về khoảng cách của lòng người.

Có những người chỉ cách nhau một thành phố nhưng chẳng thể tìm được đường quay về.

Cũng có những người đứng ngay cạnh nhau mà trái tim đã ở rất xa.

Hóa ra, xa nhất không phải là khoảng cách tính bằng cây số. Xa nhất là khi hai người cùng nhìn về một bầu trời nhưng không còn chung một nơi để trở về.

Có một thời gian rất dài, tôi sợ hoàng hôn.

Không phải vì bóng tối.

Mà vì hoàng hôn luôn khiến tôi nhớ đến những điều chưa kịp nói.

Con người thường mạnh mẽ vào ban ngày. Chúng ta bận rộn với công việc, với những cuộc gặp gỡ, với vô số điều phải hoàn thành. Chỉ đến khi chiều xuống, ánh sáng dịu đi và mọi âm thanh dần lắng lại, ký ức mới có cơ hội bước ra khỏi nơi nó đã được cất giấu.

Có lẽ vì thế mà trong rất nhiều tác phẩm, hoàng hôn luôn mang theo một nỗi buồn rất riêng.

Không dữ dội như cơn mưa.

Không lạnh lẽo như mùa đông.

Chỉ là một khoảng chuyển giao đủ để người ta nhận ra điều gì đang dần kết thúc.

Đọc đến những câu cuối:

“Ôi muôn thuở ái tình – cô đơn – bất tận
Có nỗi buồn nào sâu thẳm ở trong tôi!”

Tôi chợt hiểu, điều làm con người trưởng thành không phải là yêu được bao nhiêu người, mà là sau mỗi lần mất đi một người, mình học được cách sống dịu dàng hơn với chính mình.

Trước đây, tôi từng nghĩ chữa lành là quên.

Sau này tôi mới biết, chữa lành là nhớ mà không còn đau đến mức muốn quay ngược thời gian.

Là nhắc đến một cái tên mà lòng chỉ còn sự biết ơn.

Là đi ngang con đường cũ mà không còn tự hỏi: “Giá như…”

Có những vết thương không biến mất.

Chúng chỉ lặng lẽ trở thành một phần của con người mình.

Giống như bầu trời sau hoàng hôn vẫn còn giữ lại một chút màu tím rất lâu trước khi chìm hẳn vào đêm tối.

Tôi vẫn thích đọc thơ vào những buổi chiều.

Không phải để tìm thêm nỗi buồn.

Mà để hiểu rằng, cảm xúc của mình chưa bao giờ là điều gì đáng xấu hổ.

Có những bài thơ không đưa ra lời khuyên.

Không cố chữa lành ai.

Chúng chỉ ngồi cạnh mình rất lâu, đủ lâu để mình nhận ra: hóa ra trên thế gian này đã từng có một người cũng mang trong lòng những khoảng trống giống mình.

Có lẽ đó là điều đẹp nhất mà văn chương mang lại.

Không phải câu trả lời.

Mà là cảm giác mình không hề cô độc.

Nếu một ngày nào đó bạn cũng phải khép lại một cánh cửa trong tim, mong bạn đừng nghĩ đó là thất bại.

Có những cánh cửa khép lại không phải để giam mình trong quá khứ.

Mà để giữ lại chút bình yên cuối cùng cho hiện tại.

Và biết đâu, sau một buổi hoàng hôn rất buồn, cuộc đời sẽ lại dành cho chúng ta một bình minh đủ dịu dàng để bắt đầu thêm một lần nữa.

spot_img
- Advertisement -spot_img

Latest